A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Tháng 12 về trên phố

 

Tháng 12 vấn vương trên phố

Tháng 12 thế rồi đã đến bên khung cửa, chạm sâu qua từng nếp áo và làm run rẩy trái tim trong mùa Đông. Với mỗi người, tháng 12 mang một ý nghĩa rất riêng, đôi khi là niềm vui, đôi khi là sự chạnh lòng, đôi khi là đong đầy nỗi nhớ. Nói về vòng tuần hoàn thời gian, tháng 12 đến là thời điểm chuẩn bị kết thúc năm cũ để đón tháng giêng non của một năm mới, cho trẻ nhỏ đón thêm tuổi mới nhưng lại khiến những người già có chút bâng khuâng vì dường như cuộc đời thêm ngắn lại… Chẳng thế mà ai đó đã từng viết lên câu thơ tự sự thế này: Có ai về níu lại bước thời gian?/Giữa luyến tiếc với vô ngần nức nở/Tháng mười hai chông chênh buồn dễ sợ/Nhớ bâng khuâng, khói thuốc hóa thơ tình…

Tháng 12 là khoảng thời gian giao hòa giữa năm cũ và năm mới thế nên có rất nhiều điều đặc biệt. Ở đó có cái lạnh tê tái lòng người, khiến bàn tay giá buốt, con người co ro hơn khi đi ngoài phố nhưng cũng chính thời tiết ấy khiến mọi người muốn gần nhau, muốn nán lại nhiều hơn ngôi nhà thân yêu, thưởng chút hơi ấm từ những người thân thương, những thứ thân quen thường nhật. Và cũng ở đó, có những tia nắng vàng óng ánh như những giọt mật ong rớt trên thềm nhà. Sau thời gian dài không muốn chạm bước chân ra nơi tràn ngập giá lạnh thì thời điểm này, ai cũng muốn chọn bộ trang phục thật đẹp, ùa xuống phố, nhâm nhi ly cà phê, nhìn đường phố chậm chậm với những chiếc lá bay mơ màng, bừng sáng bởi những tia nắng hanh hao trong mùa Đông. 

Người ta thường nói, tháng 12 và mùa Đông thường lạnh lẽo và cô đơn nhưng với cảm thụ của tôi thì không hẳn vậy, trong cái gam màu xám xám đôi khi bừng lên bởi nắng Đông, trong những cái buốt giá… vẫn không kém phần lãng mạn. Ở đâu đó trong góc phố, những quầy ngô, khoai nướng rực than hồng, những người khách ngồi gần nhau hơn, xoa xít, nhấp nháp những hạt ngô căng mọng thơm phức bởi than hồng… Chính khoảng thời gian đó, những kỷ niệm đong đầy chợt ùa về nhẹ nhàng như cơn gió, đôi khi làm ta vui đấy nhưng lại có chút suy tư, trầm lặng… Chính Huỳnh Minh Nhật cũng đã thốt lên trong “Gió tháng chạp” của mình: “Bỗng một sớm sương giăng đầy trước ngõ/Gió rung rinh thoáng gợn những u hoài/Nghe tháng chạp lạnh lùng đi qua phố/Ta giật mình thầm nhủ: “tháng mười hai!... Đông nở khẽ như một loài hoa dại/Tiễn thu đi trắng xóa những con đường/Vạt nắng cũ hanh hao màu cỏ úa/Chợt tắt dần như một tiếng yêu thương”.

Không phải tháng 1, tháng 2, hay tháng 3 mà chính là tháng 12-tháng cuối cùng của năm, khi Tết đến thật gần, người người lại mong muốn được trở về ngôi nhà thân yêu, nơi có người mẹ tảo tần, những người thân yêu để sum vầy và gắn kết yêu thương. Trong ta chợt có chút bồi hồi, sự nhớ nhung và chút xao xuyến thật lạ. 

Cũng tháng 12, những bông cúc họa mi bắt đầu chớm tàn nhưng cũng là thời điểm mùa hoa cải “nở vàng bên bến sông, em đang thì con gái, đợi anh chưa lấy chồng. Có một mùa hoa cải nắng vàng trong mê mải”… Đi dọc bến sông, ngược con gió, đượm trong nắng Đông, hòa cùng màu vàng ươm của cải, mùi thơm của những bông hoa nhỏ li ti xếp thành chùm tỏa trong không gian, quyện theo bước chân người đi, nhấp nháp những câu thơ nhẹ nhàng từ người con gái…, không gian ấy nếu được họa trong tranh, trong nhạc, hay thơ, văn, tôi tin nó sẽ là điểm nhấn thật tuyệt vời

 “Tháng mười hai đã về tới bến sông
Gió bấc khẽ lay vàng bông hoa cải
Hoàng hôn tím chiều nhuộm nơi bờ bãi
Em còn nhớ thì con gái ngày xưa” 

(Chào đón Tháng 12-Nguyễn Đình Huân).

Tháng 12, có chút ngủ vùi trong chăn ấm nhưng cũng tháng 12, người người lại tấp nập ngược xuôi để kết thúc những công việc còn dang dở, để bước sang năm mới với một khí thế mới và ước mong cho sự thành công.

Ai đó đã từng nói, không chỉ tháng 12 mà Hà Nội trong tháng 12 cũng đẹp như một nàng thơ: Lúc mộc mạc, e thẹn muốn thu mình trong góc nhỏ nhưng lúc lại bừng lên nhựa sống và như bung tỏa cùng không gian. Tháng 12 ghé qua ta không chỉ một đôi lần nhưng cứ khi chạm nhẹ vào thời khắc này, tôi, bạn lại cảm thấy xao xuyến. Tháng 12-tháng của năm cũ đến và sắp đi rồi, quyển lịch treo tường đang từng ngày, từng ngày vơi đi, liệu ai đó có dành chút thời gian để nhìn lại đoạn đường đã qua chiêm nghiệm, có đôi khi là tiếc nuối nhưng ta sẽ hạnh phúc, sẽ trưởng thành hơn…

Trần Hiền
 


Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Bâng khuâng Đông về…

Bâng khuâng Đông về…

Đêm nằm tự dưng thấy lành lạnh, giấc ngủ bị đánh thức, vội vàng mở mắt ra, cái lạnh càng cảm nhận rõ, khắp da thịt đâu ...
Phóng sự ảnh
Dự báo thời tiết
Tỷ giá ngoại tệ